ở Hà Nội, còn có gia đình nào khổ như họ, bạn hãy xem và nghĩ về những gì mình đang có. Nếu có thể, hãy giang tay và giúp đỡ họ xoa dịu những vất vả, nhọc nhằn của cuộc sống mưu sinh...
Thứ Năm, 9 tháng 4, 2009
gia đình vợ chồng già nghèo khổ ở hà nội
Giữa lòng HN, ngay trong quận Hoàn Kiếm, cách Bờ Hồ chỉ khoảng 2km họ đang sống như thế nào. Trước mắt bạn là một con ngõ nhỏ không thể nhỏ hơn, xe máy không thể dắt vào (63 Bạch Đằng). Hai chúng tôi gặp một người phụ nữ lúi húi rửa rau ở cạnh một cái bể nước giống như một khoanh giếng.
Thấy có người tới, bà ngạc nhiên và vui mừng dẫn chúng tôi vào nhà. Căn nhà hai ông bà sống khoảng 12 m vuông, ẩm thấp vô cùng. Đồ đạc không có gì ngoài chiếc TV cũ kỹ do họ hàng cho, luôn chiếu phim "một ngàn con muỗi" vì hình ảnh nhòe nhoẹt. Trong nhà chỉ có 1 chiếc giường, bộ bàn ghế bằng nhựa giống như các quán bia hơi bình dân. Cô chậm rãi kể, cô tên Bùi Thị Hoa, năm nay 54 tuổi còn chú là Trần Văn Hoan 51 tuổi (biết tuổi cô chú, tôi chuyển cách xưng hô). Cô chú đến với nhau không một đồng cắc trong tay. Hai vợ chồng làm thuê suốt từ ngày đó bằng những công việc bốc vác mà bây giờ người ta gọi là cửu vạn. Lao động vất vả khiến cô cũng chẳng biết mình có thai nữa đến khi sẩy thai cô mới biết. Và hai lần sảy thai đã khiến cô không có thai được nữa.
Chú phát bệnh tâm thần từ 1975 đến nay, còn cô bị căn bệnh lao hành hạ 20 năm sau đó. Chính cuộc sống thiếu thốn cộng với môi trường ẩm thấp và ô nhiễm khiến cô mắc căn bệnh này. Cô chú được dùng những loại thuốc điều trị miễn phí, còn những thuốc tẩm bổ thì không có.
Cuộc sống hiện tại của cô chú là, hàng tuần chở 1 xe củi đi lên quán Cafe Lê Văn Hưu cho người ta rang xay cà phê với giá 45 ngàn. Như vậy, thu nhập từ việc chở củi là 180,000 VND / tháng. Ngoài ra, khi nào tỉnh táo, chú đi bốc vác thuê hàng hàn xì cũng được 20 - 25 ngàn/ ngày và cùng với sự giúp đỡ của các anh ruột (thêm 100 ngàn / tháng) thì hai cô chú cũng có 500 - 600 ngàn / tháng. Vì vậy, bữa cơm chỉ có rau bắp cải luộc và vài miếng thịt bèo nhèo.
Hình ảnh hai cô chú:

Nơi để đồ sinh hoạt:

Trần được ghép bằng các miếng gỗ, mưa thấm xuống làm mục cả gỗ:

Gác xép chẳng có gì ngoài bàn thờ:

Cầu thang lên gác xép

Giữa lòng thành phố, mấy chục năm nay họ chẳng biết cái gì khác ngoài bếp củi:

Lối lên trên mái nhà để phơi quần áo:

Mái nhà kiêm nơi phơi quần áo:

Đây là bể chứa nước:

Đây là chiếc xe gỗ mà bác Hoàn kéo đi lên Lê Văn Hưu hàng tuần, xe nặng kinh khủng:

Sợi dây thừng mà bác Hoàn chằng lên cổ để kéo xe:

Giấy đăng kí kết hôn của hai bác :

Cô nói, lo nhất vào mùa hè khi chú phát bệnh thì cô không biết xoay sở làm sao. Hiện tại, một số soeur có thỉnh thoảng tới thăm cho vài gói mỳ, cân đường, chai dầu ăn. Tiền điện thì được người anh cho dùng không phải trả tiền (2 bóng điện và 1 TV). Cuộc sống của hai cô chú dưới mức nghèo khổ nhiều lần! Nhà không có toilet, cô chú phải đi toilet công cộng cách đó 50 m. Có đêm cô phải đi vào túi nilon, sáng dậy mới đem đi đổ.
Trước mắt Thaidzuy thay mặt NTCM gửi biếu cô chú 400 ngàn và hứa về trao đổi với cả nhà.

Khi chia tay, cô cứ năm lấy tay bọn mình để cảm ơn và hy vọng nhóm có thể giúp cô chú. Ra về lòng mình trĩu nặng, mình hiểu bệnh lao là bệnh của người sống trong hoàn cảnh thiếu thốn và môi trường sống quá tệ. Nếu không được bồi dưỡng và điều trị dứt điểm, sẽ còn dai dẳng
thaidzuy
Thấy có người tới, bà ngạc nhiên và vui mừng dẫn chúng tôi vào nhà. Căn nhà hai ông bà sống khoảng 12 m vuông, ẩm thấp vô cùng. Đồ đạc không có gì ngoài chiếc TV cũ kỹ do họ hàng cho, luôn chiếu phim "một ngàn con muỗi" vì hình ảnh nhòe nhoẹt. Trong nhà chỉ có 1 chiếc giường, bộ bàn ghế bằng nhựa giống như các quán bia hơi bình dân. Cô chậm rãi kể, cô tên Bùi Thị Hoa, năm nay 54 tuổi còn chú là Trần Văn Hoan 51 tuổi (biết tuổi cô chú, tôi chuyển cách xưng hô). Cô chú đến với nhau không một đồng cắc trong tay. Hai vợ chồng làm thuê suốt từ ngày đó bằng những công việc bốc vác mà bây giờ người ta gọi là cửu vạn. Lao động vất vả khiến cô cũng chẳng biết mình có thai nữa đến khi sẩy thai cô mới biết. Và hai lần sảy thai đã khiến cô không có thai được nữa.
Chú phát bệnh tâm thần từ 1975 đến nay, còn cô bị căn bệnh lao hành hạ 20 năm sau đó. Chính cuộc sống thiếu thốn cộng với môi trường ẩm thấp và ô nhiễm khiến cô mắc căn bệnh này. Cô chú được dùng những loại thuốc điều trị miễn phí, còn những thuốc tẩm bổ thì không có.
Cuộc sống hiện tại của cô chú là, hàng tuần chở 1 xe củi đi lên quán Cafe Lê Văn Hưu cho người ta rang xay cà phê với giá 45 ngàn. Như vậy, thu nhập từ việc chở củi là 180,000 VND / tháng. Ngoài ra, khi nào tỉnh táo, chú đi bốc vác thuê hàng hàn xì cũng được 20 - 25 ngàn/ ngày và cùng với sự giúp đỡ của các anh ruột (thêm 100 ngàn / tháng) thì hai cô chú cũng có 500 - 600 ngàn / tháng. Vì vậy, bữa cơm chỉ có rau bắp cải luộc và vài miếng thịt bèo nhèo.
Hình ảnh hai cô chú:

Nơi để đồ sinh hoạt:

Trần được ghép bằng các miếng gỗ, mưa thấm xuống làm mục cả gỗ:

Gác xép chẳng có gì ngoài bàn thờ:

Cầu thang lên gác xép

Giữa lòng thành phố, mấy chục năm nay họ chẳng biết cái gì khác ngoài bếp củi:

Lối lên trên mái nhà để phơi quần áo:

Mái nhà kiêm nơi phơi quần áo:

Đây là bể chứa nước:

Đây là chiếc xe gỗ mà bác Hoàn kéo đi lên Lê Văn Hưu hàng tuần, xe nặng kinh khủng:

Sợi dây thừng mà bác Hoàn chằng lên cổ để kéo xe:

Giấy đăng kí kết hôn của hai bác :

Cô nói, lo nhất vào mùa hè khi chú phát bệnh thì cô không biết xoay sở làm sao. Hiện tại, một số soeur có thỉnh thoảng tới thăm cho vài gói mỳ, cân đường, chai dầu ăn. Tiền điện thì được người anh cho dùng không phải trả tiền (2 bóng điện và 1 TV). Cuộc sống của hai cô chú dưới mức nghèo khổ nhiều lần! Nhà không có toilet, cô chú phải đi toilet công cộng cách đó 50 m. Có đêm cô phải đi vào túi nilon, sáng dậy mới đem đi đổ.
Trước mắt Thaidzuy thay mặt NTCM gửi biếu cô chú 400 ngàn và hứa về trao đổi với cả nhà.

Khi chia tay, cô cứ năm lấy tay bọn mình để cảm ơn và hy vọng nhóm có thể giúp cô chú. Ra về lòng mình trĩu nặng, mình hiểu bệnh lao là bệnh của người sống trong hoàn cảnh thiếu thốn và môi trường sống quá tệ. Nếu không được bồi dưỡng và điều trị dứt điểm, sẽ còn dai dẳng
thaidzuy
kỉ niệm khó quên
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
